"Chúng ta... thắng rồi à?" Mọi người không dám chắc, nhưng lần này chẳng ai dám liều lĩnh tiến lên nữa.
Lúc này, Long Kính Hào cũng như bị vắt kiệt chút sức lực cuối cùng, đến gượng dậy cũng chẳng nổi.
【Ting! Chúc mừng tiêu diệt Kẻ bảo vệ tầng 2, chia thưởng 100 đồng bạc theo mức đóng góp.】
【Long Kính Hào: 35 đồng bạc】
【Trần Cường: 35 đồng bạc】
【Hàn Nghị: 10 đồng bạc】
【Lý Thanh: 5 đồng bạc】
【Phương Tiểu Cát: 5 đồng bạc】
【Chử Trần: 5 đồng bạc】
【Hà Thần: 5 đồng bạc】
Cùng với thông báo của hệ thống, đèn tầng hai cuối cùng cũng sáng lên. Lúc này, mọi người mới thấy cơ thể con quái vật kia đã bị Long Kính Hào đấm thủng một lỗ to bằng cái bát.
Cú đấm này thật sự quá đáng sợ!
Nhưng đối mặt với chiến thắng, chẳng ai vui nổi.
Bởi vì Lâm Đông đã chết, hơn nữa còn chết cực kỳ thảm.
Cậu ta bị con quái vật xé toạc làm đôi ngay ngang ngực, máu phun lênh láng khắp sàn. Nội tạng văng tung tóe ra ngoài, thảm đến mức không nỡ nhìn.
Giờ phút này, tất cả mới nhận thức rõ ràng sự hung hiểm của Căn Hộ Mạt Nhật. Đây không phải là trò chơi, mà là sẽ chết người thật!
Vài sinh viên tâm lý yếu nhìn thấy máu me và nội tạng vương vãi đầy sàn liền nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.
Dạ dày Hàn Nghị cũng cuộn trào, cảm giác nhợn tới tận cổ họng, nhưng cuối cùng hắn vẫn cắn răng cố nén xuống.
Thức ăn trong căn hộ cực kỳ khan hiếm, tuyệt đối không thể nôn ra được.
Nhưng hắn cũng chẳng dám nhìn về phía xác Lâm Đông nữa, nhìn thêm cái nữa chắc hắn cũng nôn mất.
Nằm nghỉ chừng hai ba phút, Hàn Nghị xoa xoa ngực rồi đứng dậy. Hắn cẩn thận né những vũng máu trên sàn, bước về phía xác con quái vật.
Sau khi bị hạ gục, con quái vật rớt ra hai món trang bị.
Một cây chùy lang nha khổng lồ và một bộ áo giáp đen tuyền sáng bóng.
Hắn thử một chút, nhưng dù đã qua ba phút, hắn vẫn không thể nhặt hai món đồ đó lên.
Mãi đến năm phút sau, hắn mới nhặt được chúng lên.
Thấy Hàn Nghị nhặt đồ, mọi người cũng không ý kiến gì. Dù sao họ cũng đã sợ vỡ mật, chẳng ai dám bước lên dù chỉ nửa bước.
Tất nhiên Hàn Nghị không hề chiếm làm của riêng. Hắn đem đặt trước mặt Trần Cường và Long Kính Hào, để hai người họ tự quyết định.
"Cây chùy lang nha này để tôi, người bình thường cũng chẳng vung nổi đâu!" Trần Cường lên tiếng.
"Được, vậy tôi lấy bộ giáp này, hợp với tôi hơn!" Long Kính Hào gật đầu, sau đó cầm lấy áo giáp.
Mọi người đều không có ý kiến gì. Dù sao tiêu diệt được con quái vật này cũng hoàn toàn nhờ vào Trần Cường và Long Kính Hào.
"Mọi người này, tôi nghĩ chúng ta đã hiểu sai vấn đề rồi.
Nhìn thông báo của hệ thống thì con quái vật này là Kẻ bảo vệ tầng 2, chắc chắn là Boss rồi.
Nhưng chúng ta vừa lên đã đụng ngay Boss rõ ràng là không hợp lý. Cũng may thực lực của đội mình mạnh, nếu không chắc chắn đã bỏ mạng toàn bộ ở đây rồi." Hàn Nghị phân tích.
"Vậy ý cậu là sao?" Trần Cường trầm ngâm.
Nhưng thực ra lúc này đầu óc hắn đang trống rỗng, chẳng nghĩ ngợi được gì sất.
"Thế nên tôi nghĩ chúng ta đã lên đây quá sớm. Đáng lẽ chúng ta phải ở lại tầng một cày thêm vài con quái nhỏ, kiếm một mớ trang bị xịn rồi mới tính đến chuyện đánh Boss tầng trên!""Tầng dưới vẫn còn quái vật sao?" Trần Cường kinh ngạc hỏi.
"Đám quái vật ở tầng dưới ban nãy cứ thế xuất hiện từ không khí, giống hệt như cơ chế spawn quái trong game vậy. Ai dám chắc sẽ không có con thứ hai chứ?
Nếu không thì vừa vào đã bắt chúng ta đối mặt ngay với Boss, thế này đúng chuẩn độ khó Địa Ngục rồi.
Thế thì còn chơi bời gì nữa, thà cho chúng ta chết quách đi cho xong!" Hàn Nghị nhún vai.
"Cậu nói có lý đấy." Lúc này Long Kính Hào gật đầu, nhìn Hàn Nghị bằng ánh mắt tán thưởng.
Tên này đúng là nhân tài, chỉ tiếc lại đứng về phe Trần Cường.
Nếu hắn chịu về phe mình, thì Trần Cường lấy cái thá gì ra mà đấu?
"Thôi xong, nếu tầng dưới thực sự spawn thêm quái vật, mà phần lớn chủ lực của chúng ta lại đang ở hết trên tầng hai, thế thì tầng một tính sao?" Lúc này Lý Thanh chợt nhận ra vấn đề.
"Nhanh, xuống lầu!" Sắc mặt Trần Cường cũng căng thẳng hẳn lên, vội vã lao xuống tầng dưới.
Quả nhiên, lúc này tầng một đã loạn cào cào cả lên. Chẳng biết từ lúc nào lại xuất hiện thêm hai con tang thi, chúng đang điên cuồng cắn xé các sinh viên xung quanh không chừa một ai.
Dù tang thi chỉ có hai con, trong khi đám sinh viên đông tới hơn hai trăm người, nhưng trong tay không có tấc sắt, bọn họ căn bản chẳng dám phản kháng. Họ chỉ biết run rẩy gào thét, hoặc cắm đầu chen chúc lùi về phía sau trong vô vọng.
Nhưng không gian có hạn, họ có thể chạy đi đâu được cơ chứ?
Không dám chống trả, cuối cùng chỉ đành bỏ mạng dưới miệng tang thi.
Chưa đầy ba phút, đã có hơn hai mươi sinh viên gục xuống vũng máu.
"Mẹ kiếp, con tang thi chó má này, chết đi cho ông!" Hàn Nghị quát lớn, sải bước lao tới vung đao chém thẳng vào cổ một con tang thi.
Nhưng dù sao hắn cũng chưa từng học qua đao thuật, nhát chém này không trúng cổ mà lại phập thẳng vào mặt nó.
Thanh đao hệ thống ban cho vô cùng sắc bén, nhát này trực tiếp rạch toạc một nửa gò má của con tang thi.
Nhưng đáng tiếc lại không tổn hại đến não bộ, con tang thi vẫn hung hăng như cũ, ngay cả động tác cũng chẳng chậm đi nửa nhịp.
"Mẹ kiếp, đúng là thứ sinh vật tởm lợm!" Hàn Nghị vội vàng lùi lại, bắt đầu chém bừa chém loạn, cậy vào lưỡi đao sắc bén mà liên tục phá hoại cơ thể con tang thi.
Hắn chỉ cao một mét bảy lăm, trong khi con tang thi lại cao tới hơn hai mét, nên rất khó chém trúng cổ và đầu nó.
Hơn nữa, nếu giơ đao quá cao thì lại rất khó phát lực.
Vừa rồi Hàn Nghị đã nhận ra vấn đề này, nếu không thì nhát đao ban nãy đã bổ đôi đầu con tang thi rồi!
Hàn Nghị vừa đánh vừa lùi. Trải qua trận chiến vừa rồi cộng thêm sự kích thích của adrenaline, hắn cũng không còn quá sợ tang thi nữa.
Hơn nữa, lúc nguy cấp vẫn còn kỹ năng Nguyệt Nha Thiên Xung làm bài tẩy, điều này khiến hắn an tâm hơn rất nhiều. Thế nên hắn mới dám trắng trợn lấy tang thi ra để rèn luyện kỹ năng săn giết.
Ở trong Căn Hộ Mạt Nhật này, sớm muộn gì cũng phải thấy máu, vậy nên hắn bắt buộc phải nhanh chóng rèn luyện tâm lý vững vàng và tích lũy thêm kinh nghiệm thực chiến.
Hàn Nghị vung ra cả thảy hơn chục đao, nhát nào cũng thấy máu, nhưng đa phần chỉ chém trúng ngực con tang thi. Chút vết thương cỏn con này đối với tang thi mà nói chẳng khác gì gãi ngứa ngoài da.
Mà lúc này, do vung đao với tần suất cao, cánh tay Hàn Nghị đã bắt đầu mỏi nhừ.
Cứ tiếp tục thế này, đừng nói là giết tang thi, e là đến thanh đao hắn cũng cầm không vững nữa!
"Chẳng lẽ chỉ một con tang thi quèn cũng ép mình phải xài kỹ năng sao?" Hàn Nghị có chút không cam lòng lẩm bẩm.
Nhưng hắn thực sự không còn cách nào tốt hơn.Không giống như trong mấy bộ tiểu thuyết khác, tang thi toàn là quái cho người mới, cầm cái cán chổi lau nhà cũng đâm chết được.
Ở đây, tang thi cao tới hai mét, gần như bất tử, không biết đau đớn, sức mạnh kinh người, chẳng khác nào một con tiểu Boss.
Người bình thường mà muốn một mình solo Boss thì đúng là chuyện không tưởng.
Ngay cả Hàn Nghị, dù có cậy vào vũ khí sắc bén nhưng lại thiếu kinh nghiệm chiến đấu, cũng chẳng thể nào solo nổi con tang thi này.
Trong khi đó, cả Long Kính Hào và Trần Cường lúc này đều tạm thời mất sức chiến đấu, hoàn toàn không giúp được gì.
Những người khác thì đang lăm lăm thanh sắt quây đánh con tang thi còn lại.
Nhưng mấy thanh sắt đó đập lên người tang thi lại chẳng gây ra được sát thương gì đáng kể. Lực dội lại quá mạnh khiến không ít người còn bị tê rần cả tay, tuột luôn vũ khí rơi loảng xoảng xuống đất.



